Lối rẽ mang tên Lạc Hồng
Trong hành trình trưởng thành, ai trong chúng ta cũng từng đối diện với những thất bại tưởng chừng không thể vượt qua. Với học sinh, đó có thể là kỳ thi tuyển sinh – dấu mốc quan trọng mà ranh cửa tương lai. Có người bước vào cánh cửa ấy trong niềm hân hoan, cũng có người ngậm ngùi đứng ngoài vì thiếu một chút may mắn. Thế nhưng, rớt tuyển sinh không đồng nghĩa với việc đánh mất tất cả. Tôi đã từng là một trong những người “rớt” ấy, và nhờ cơ duyên chọn học ở một môi trường mới, trường Trung Học Cơ Sở và Trung Học Phổ Thông Lạc Hồng, tôi mới nhận ra rằng giá trị của bản thân không nằm ở tên trường, mà ở cách mình nỗ lực và vươn lên. Thất bại hôm nay đôi khi chỉ là bước đệm để ta tìm thấy cơ hội mới – nơi phù hợp hơn với chính mình.
Bước chân đầu tiên vào ngôi trường Lạc Hồng, tôi không khỏi ngỡ ngàng. Trái với những tưởng tượng về một ngôi trường khang trang, hiện đại như trong mơ, Lạc Hồng nhỏ bé và có phần cũ kỹ hơn tôi nghĩ. Thế nhưng, bên trong vẻ giản dị ấy là cả một không gian học tập đầy đủ và chu đáo. Phòng học được trang bị tivi, bảng che sạch sẽ, thư viện nhỏ nhưng ấm cúng. Đường nhựa, nhà trường đã cố gắng hết sức để học sinh có thể học tập trong điều kiện tốt nhất dù quy mô không lớn.
Điều khiến tôi ngạc nhiên hơn là những quy tắc mới lạ mà trường đã triển khai. Mỗi học sinh được phát “phiếu đổi tiền” để sử dụng trong căn-tin – một cách quản lý vừa nghiêm túc, vừa giúp chúng tôi tập trung học tập. Các bài kiểm tra định kỳ hàng tháng diễn ra đều đặn, tạo cho tôi cảm giác áp lực vừa đủ, nhưng cũng là động lực để phấn đấu. Ngoài ra, vào giờ học buổi tối, những hoạt động như sinh hoạt nhóm, sinh hoạt ngoại khóa cũng giúp chúng tôi gắn kết và học hỏi nhiều hơn. Những phần thưởng ấy không chỉ là sự ghi nhận xứng đáng, mà còn là nguồn động lực lớn giúp chúng tôi tiếp tục nỗ lực từng ngày.
Bên cạnh đó, những học sinh đạt kết quả chưa tốt hoặc vi phạm kỷ luật đều được thầy cô sắp xếp cho “cắm túc” vào mỗi cuối tuần – vừa để học tập bù, vừa tham gia lao động, vệ sinh trường lớp. Ban đầu, nhiều bạn trong chúng tôi sợ “cắm túc”, nhưng dần rồi ai cũng hiểu đó là cách để sửa sai, để học cách chịu trách nhiệm với hành động của mình. Nhờ vậy, môi trường học tập ở đây luôn giữ được sự nghiêm túc, kỷ luật nhưng vẫn chan chứa tình thương.
Cuộc sống học đường ở đây giản dị mà ấm áp. Mỗi bữa trưa, chúng tôi lại háo hức xuống căn-tin – nơi những cô nấu ăn hiền hậu luôn chuẩn bị chu đáo từng khay cơm nóng hổi. Hôm thì cá kho tộ, hôm lại canh chua, thịt rim, trứng chiên… lúc nào cũng có vài món để chúng tôi chọn lựa. Dù chỉ là những bữa cơm học sinh bình dị, nhưng tôi luôn cảm nhận được sự quan tâm và tận tâm của các cô qua từng món ăn. Còn thầy cô – những người nghiêm khắc trong giờ học và quy định, lại trở thành những người bạn vui tính, thân thiện khi ra ngoài lớp. Họ kể chuyện cười, chia sẻ kỷ niệm, khuyên nhủ chúng tôi bằng sự chân thành khiến ai cũng thấy được yêu thương và tôn trọng.
Và hơn hết, tôi hiểu rằng, thất bại không phải là dấu chấm hết của hành trình học tập, mà là cơ hội để ta nhìn lại, điều chỉnh hướng đi và bước tiếp vững vàng hơn. Thành công không chỉ đến từ việc bạn học ở đâu, mà từ cách bạn học được gì, rèn luyện ra sao và giữ trong mình khát vọng tiến lên như thế nào.
Trần Thảo Trang – 11C21

