GỬI LẠI TUỔI TRẺ
“Hãy cảm ơn ngọn đèn vì ánh sáng của nó, nhưng đừng quên cảm ơn người cầm đèn đang đứng trong bóng râm” – Sưu tầm. Mỗi một hạ chỉ qua đi, ngắm nhìn mặt trời lặng lẽ khuất dần sau gót chân mình, em lại xao xuyến khi có hồi tưởng về một thời non nớt nhưng đầy nhiệt huyết. Và rồi hối tiếc vì đã chưa từng ngoái đầu nhìn lại một lần nào. Nhìn, nhìn về những người đã dìu dắt mình từ những lúc em chỉ là đứa trẻ chập chững đứng giữa ngã rẽ cuộc đời. Bởi khi con người ta mải mê với hiện tại và tất bật cho tương lai thì lấy đâu ra thời gian để hồi tưởng về quá khứ? Vì thoáng nữa thôi, em và các học sinh cùng trang lứa sẽ phải tất bật với chính tương lai mình và rồi kỉ niệm về ngày học nhiệt huyết năm ấy cùng mái trường thân thương mang tên Lạc Hồng sẽ dần cất sâu vào một góc nhỏ trong tâm trí em.
Mỗi một khắc qua đi, em lại càng mơ hồ lẫn bồi hồi nhớ về “ngày hôm ấy”. Năm lớp 12 có thể là bước ngoặt lớn nhất đối với em, cũng là năm đầu tiên em được bước chân vào ngôi trường mang tên Lạc Hồng – một nơi xa lạ với em lúc ấy. Em từng là đứa trẻ thích tự vui mình trong những ngày hè của riêng mình, nhưng mái trường đã khiến em có cảm giác như một gia đình. Lạc Hồng – nơi mọi hờn giận đều tan biến sau tiếng chuông ra chơi, mọi thắc mắc đều được giải đáp nhẹ nhàng từ các thầy cô giàu kinh nghiệm. Em đã từng xem trường học là nơi học để lấy cho mình kiến thức và mang về tấm vé bước vào trường đại học nhưng lần này thì khác. Em cảm nhận được mình xem nơi đây như là “nhà”. Sự tận tâm trong từng lời giảng, lắng nghe những tâm tư sâu kín, lặng lẽ hỗ trợ cho các “đứa con” của mình một cách chu toàn nhất. Thật trân quý làm sao những lúc cô thầy cầm phấn và hăng say với nghề. Đã bao lần em đưa mắt ngắm nhìn nơi cửa sổ, làn gió khẽ lay khiến em tự hỏi mình còn bao nhiêu lần được rảo bước trên con đường đến trường, được gắn bó với mái trường mang tên Lạc Hồng này?
Bạn biết không? Cứ một lần say sưa nhìn các bạn học nô đùa, trong tim mình lại âm ỉ lên một cảm xúc tiếc nuối. Tiếc vì sao mình lại không thể giấu giếm mãi khoảnh khắc này trong tim, bởi đối với một học sinh 12 thì thời gian của chúng em gắn bó với ngôi trường dần ít đi. Rằng một mai này, nụ cười rạng rỡ của bạn học, từng lời giảng hăng say của thầy cô giáo sẽ trở thành kí ức. Say đắm trước làn gió nhẹ và nhắm nghiền mắt cảm nhận về thời gian đã trôi qua. Nhanh, nhanh tựa chỉ vừa hôm qua. Vẫn nơi lớp học này, vẫn hàng ghế đá này, vẫn bài giảng này nhưng giờ khắc này của năm sau là những gương mặt mới. Nếu được em mong gửi một lời đến các bạn học sinh 12: “Tôi nghĩ bạn đã nghe một câu nói thế này “Bạn sẽ không bao giờ biết được giá trị của một khoảnh khắc, cho đến khi nó trở thành kỉ niệm” thế mới thấy con người đôi lúc thật kỳ lạ. Tôi mong bạn sẽ tiếp tục cố gắng vì tương lai của mình nhưng hãy một lần ngẫm nghĩ mình còn bao nhiêu thời gian để dừng chân. Dừng để bày tỏ lòng kính trọng, lòng biết ơn đối với cô thầy – những người đã luôn mong và hỗ trợ chúng ta để thành công trong chính quãng đời của mình.”
Rồi ngày nào đó chúng em sẽ rời đi, đi trong ánh chiều lặng lẽ. Đi để viết tiếp cuộc đời của mình. Và mỗi khi bồi hồi nhớ về khoảng thời gian thanh xuân tươi đẹp ấy thì em tin rằng cô thầy vẫn ở đó, vẫn là một ánh sáng khẽ le lói trong tim chúng em… Làm sao quên được cái nắng ấm áp của mùa hè năm ấy – năm cuối cùng của thời học sinh. Em ngắm nhìn nơi góc trường thật lâu, ngắm để khắc ghi vào tâm trí mình đã từng có một mái trường, một lớp học và các thầy cô giáo tuyệt vời như thế nào.
Lời cuối, em xin đại diện lớp 12C23 gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến với quý thầy cô và mái trường Lạc Hồng. Xin cho chúng em được cúi đầu cảm tạ công ơn dạy dỗ chúng em trong những tháng ngày qua. Chúng em kính chúc quý thầy cô cùng toàn thể các cô chú nhân viên của trường THCS và THPT Lạc Hồng nhiều sức khỏe, bình an, hạnh phúc và thành công.
Học sinh: Trần Hà Ngọc Hân
Lớp: 12C23

