Người là vầng trăng sáng soi – Bài viết hay về ngày 20-11

NGƯỜI LÀ VẦNG TRĂNG SÁNG SOI

Có một nghề “bụi phấn bám đầy tay”, ta vẫn thường hay gọi là “nghề cao quý”, có một nghề không trồng cây vào đất mà vẫn cho đời những đóa hoa thơm. Nhân ngày 20/11 Nhà Giáo Việt Nam, với tất cả lòng biết ơn, em mong muốn được dành trọn vẹn tấm lòng đến tất cả các thầy cô, những người lái đò thầm lặng, trước khi rời xa mái trường vốn đã quá thân thuộc, gắn liền với mình suốt 3 năm.

Thời gian trôi như làn gió mát. Mới năm nào em chỉ mới chập chững vào trường với rất nhiều hoang mang và bỡ ngỡ, giờ đây em đã học lớp 12. Dưới ngôi nhà thứ 2 là trường Lạc Hồng đã từ từ trở thành nơi không còn xa lạ, thầy cô, bạn bè, cả những bóng cây, chiếc ghế đá, sân chơi, con đường đến trường đã khắc ghi trong tâm khảm em.

Cá nhân em nghĩ, trên con đường trưởng thành và đạt được những giá trị của riêng mình vốn không dễ dàng. Và thật may mắn khi 3 năm qua, em được gặp gỡ, chứng kiến những khoảnh khắc mà có lẽ rằng, cả cuộc đời phía trước sẽ khó có thể gặp lại.

3 năm dưới mái trường giáo dục của những tiêu chí : “Rèn luyện nhân cách và lối sống. Cư xử lễ phép, văn minh, lịch sự. Có ý thức trách nhiệm với cộng đồng”. Đó là những lời dạy mà thầy Trương Quang Ngọc, thầy Vũ Minh Khánh luôn nhắc nhở, bất kể là ở đâu và nơi nào sẽ theo em suốt con đường học tập và thành công.

Đã 1 năm hơn kể từ ngày em được nghe giọng nói chậm, trầm, đầy nội lực, thuyết phục người lắng nghe của thầy Ngọc, em vẫn khó có thể quên được, dẫu trong thời gian ngắn ngủi nhưng cũng đủ để em nhớ mãi, dù không còn là học sinh của trường, nhưng em luôn là người nhờ những lời nhắc ấm áp ấy mà lớn lên.

Một điều đặc biệt khác mà em vừa được học từ thầy Khánh vào ngày thi “Em yêu văn học” vừa qua, đó là vào cuối buổi thi, thầy Khánh lên sân khấu và nhắc nhở mọi người rất nhẹ nhàng về việc cư xử văn minh hơn khi có vẻ dần cuối giờ, hầu hết các bạn học sinh đều vồ vập vào kết quả cuộc thi. Em đã luôn nhận ra rằng “không phải cứ lớn tiếng rầy la là sẽ thay đổi được con người”, mà luôn trong tâm thế mềm mỏng để nhắc nhở học sinh khắc phục.

Người thắp lửa trong đêm dài tri thức, Như vầng trăng dịu mát giữa trời trong. Bàn tay người vẽ nên bao mầm ước, Gieo yêu thương, rọi sáng những tấm lòng. Thời gian trôi, tóc bạc như sương trắng, Trăng vẫn sáng như bóng dáng người thầy.

Trong các thầy cô em đã từng được học, thì có lẽ thầy Hà Thanh Hải là người mà em có duyên vô cùng, khi thầy đã đi với em trên hành trình này là 2 năm. Hiện tại, thầy đang đồng hành, hỗ trợ chúng em, dưới tên lớp 12A24. Thầy mang trên gương mặt, một vẻ ngoài mà nhìn vào ai không phải ai cũng thấy mến, nhưng chắc chỉ có những người tiếp xúc, và học dưới đôi bàn tay của thầy mới hiểu. Thầy sống rất dễ thương, nồng hậu, và tình cảm. Thầy khắc khe với những cái cần và dễ dàng với điều đơn thuần.

Điều khiến em khó quên và mang ấn tượng đặc biệt nhất đó là vào kì sinh hoạt vừa rồi, kết quả giữa kì của lớp em rất tích cực, và thầy Hải đã nói “Thầy thấy trong mấy đứa, ai cũng đều xứng đáng được khen” với khoảng thời gian học tập, lịch dày đặc và hầu như giây phút nào cũng rất áp lực thì đó là lời an ủi giúp em nỗ lực nhiều hơn nữa, vì cảm thấy mình được công nhận điều mà không phải lúc nào cũng nhận được từ trước đến bây giờ.

Em được gặp thầy Phạm Hồng Giang, người giáo viên dạy Toán mà em thấy rất đặc biệt. Từng hành động, từng lời nói, cử chỉ của thầy đều toát lên sự trân quý nghề. Hầu như tiết nào, buổi nào em cũng đều thấy thầy vô cùng quan tâm học trò. Thầy sẵn sàng bỏ thời gian, xuống tận từng bàn để quan sát, gần gũi và hiểu học sinh, để nhìn được khả năng của từng bạn, từ đó thầy đưa ra hướng giải quyết.

Khoảnh khắc giúp em biết thầy Giang khác xa với những gì em thấy từ trước tới giờ về môn Toán là vào đầu năm, khi vừa được gặp thầy, chứng kiến lúc thầy buồn, và nhiều sự bất lực khi hay tin nhiều anh chị khóa trước chưa thể hoàn thành trọn vẹn bài của kì thi THPT Quốc Gia.

May mắn được nhân đôi, khi em lại tiếp tục được học, được say sưa nghe những lời giảng tận tình của cô Nguyễn Thanh Vân bộ môn Ngữ Văn. Cả thanh xuân em luôn dành một vị trí đặc biệt cho môn Văn, yêu cả những bài giảng đắt giá mà cô dành cho học sinh. Em nhớ cô từng nói “Mỗi một văn bản, sản phẩm đều có một giá trị mang trên mình”. Không đơn giản là mọi vật đều có giá trị, mà còn là điều giúp em nhận ra rằng, bản thân luôn có giá trị, ngay cả khi mình không được mọi người dành lời khen, được yêu thích, được công nhận hay cố làm hài lòng một ai đó. Cô là người dạy cho em biết cách trân trọng ước mơ của chính mình, cho em hiểu “giá trị của hòa bình, độc lập, tự do và hạnh phúc”, trân quý những hy sinh của thế hệ đi trước, và cố gắng gìn giữ.

Một người khiến em vô cùng ngưỡng mộ, bởi mỗi khi nhìn em luôn cảm nhận được hào quang của tri thức, người thầy cầm phấn vẽ tương lai cho học trò đó là thầy Đặng Văn Trung, người hết lòng truyền thụ, dạy dỗ cả 2 lứa học sinh của gia đình em, đầu là chị em, và sau đó là em. Em không quá tốt ở môn Vật lý, và năm nay đã bị hụt hơi nên xuất hiện kha khá những con điểm không được ổn. Nhưng không vì thế mà thầy dập tắt đi lòng tin. Thầy vẫn miệt mài giảng dạy, tìm hiểu nguyên nhân và cố gắng giúp em khắc phục những khó khăn.

Bên cạnh những thầy cô hết mình với nghề giáo, sẵn sàng bỏ công sức và tâm huyết để tạo nên những thế hệ học sinh tài giỏi. Không sai khi em nói rằng Lạc Hồng không chỉ dạy học trò trên danh nghĩa là người truyền tải kiến thức mà còn dạy em về đạo đức, nhân cách và lối sống đẹp. Từ những chú bảo vệ thân thiện, sáng tối đợi cửa học sinh ra về, đến các cô dọn dẹp dễ mến, luôn niềm nở với học sinh. Hay các cô chú căn tốt bụng, chuẩn bị những bữa ăn và vẫn thường cho em rất nhiều trái cây. 3 năm qua, em chưa từng quên hình bóng âm thầm của những cô chú ấy.

Năm nay, có một nỗi buồn rằng lớp cũ của em bị tách. Tuy vậy em cảm nhận được sự chân thành, tinh tế từ các bạn mới chứ không hề xa cách, dù giai đoạn đầu để làm quen được các bạn cũng hơi khó khăn. Nhưng sau tất cả, chúng em đều lớn lên dưới một tập thể mang tên 12A24. Em từng nghĩ rằng “hay là thôi đi”, sống một mình cũng không có gì lạ, rồi sẽ quen nhưng những điều đẹp đẽ mà các bạn mang lại, em đã có cái nhìn cái khác và dần mở lòng hơn.

Lần đầu tiên được sống trong một tập thể mà em thấy bản thân được trân trọng. Các bạn nam vô cùng nhường nhịn, và đặc biệt hơn khi lần đầu tiên trong 12 năm đi học, em được nhận quà vào ngày 20/10.

Các bạn nữ của lớp cũng vô cùng dễ thương, tinh tế thì không thể bàn, đó là những điều bình thường thôi, nhưng em rất hạnh phúc và biết ơn.

Đã có lúc em áp lực, sợ một môi trường khắc nghiệt, ngại để sống khác đi, sợ rằng “ánh đèn sáng, trang vở dày, nhưng thành quả lại mờ nhạt” nhưng chính bởi những điều bình dị, yêu thương vô bờ của gia đình, sự quan tâm tận tình của thầy cô, và bạn bè luôn thấu hiểu đã tạo nên em ngày hôm nay, sẵn sàng sống theo những gì mình cho là xứng đáng. “Bạn sẽ không bao giờ biết được giá trị của một khoảnh khắc cho đến khi nó trở thành kỉ niệm. Đắt giá hay rẻ mạc, vĩ đại hay tầm thường, lớn lao hay nhỏ bé. Có gì đáng kể, nếu chúng ta không hạnh phúc.”

Nhân ngày 20/11, Nhà Giáo Việt Nam một ngày vô cùng ý nghĩa trong những ngày ý nghĩa của năm, em xin gửi lời chúc sâu sắc đến tất cả các thầy cô trường THCS – THPT LẠC HỒNG cơ sở 1 và 2 luôn thành công trên con đường cống hiến với nghề Giáo quý giá, hạnh phúc, vui vẻ và tràn đầy năng lượng để tiếp tục con đường đưa lối học sinh đến tương lai tươi sáng, truyền thụ đến học trò những bài giảng tinh túy, và những đạo đức sống đẹp, sống ý nghĩa và có giá trị.

Học trò LẠC HỒNG: Huỳnh Thanh Tú

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *